Người miền trung

21-04-2017 09:32

Làng tôi nghèo như một cái bánh đa

Rộp phỏng lên trong gió Lào quay quất

Khổ quen rồi không còn biết khóc

Chỉ biết thương nhau khi tối lửa tắt đèn

 

Con gái miền Trung tóc không đen

Gió Lào sấy mang màu của lửa

Con trai miền Trung như đồng hun từ nhỏ

Ngụm sửa đầu tiên đã mặn chat gió Lào

 

 

Người quê tôi không giống một nơi nào

Cả làng biết làm thơ, hay cười, thích hát

Câu ví dặm dẻo mềm như sợi lạt

Trói chặt hồn bao mặc khách, tao nhân

 

Miền quê tôi không giống một nơi nào

Một nhánh xương rồng bám sau vào cát

Dồn nhựa sống làm nên màu hoa đẹp

Đói nghèo lá biến thanh gai

 

Ngày ấy quê tôi con gái, con trai

Học trường huyện vẫn đầu trần, chân đất

Nửa ngày học, nửa ngày đi mót

Bãi sác sông Bùng còng cảy cũng thành thơ.

 

Người quê tôi bạc tóc đến dại khờ

Sống ở Thủ đô, vẫn mô – tê – răng – rứa

Khi cả nước bung ra – Thời mở cửa!

Hì hục ngồi – Đếm trăng – Chết cùng thơ!

 

Đánh giá bài viết:
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Loading...