cong ty phan mem

 
 

Gió trở mùa

Dường như gió trở mùa qua nhè nhẹ Xuân dần tàn hạ ghé… gạo bung hoa Phượng non tơ thay lá mới mượt mà Bưởi hết tỏa lan xa nồng hương vị . Lũ bướm biết sắp sang mùa chưa nhỉ ? Hay vẫn hoài mộng mị ngỡ còn xuân Dòng thời gian nhanh chóng thoáng trôi dần Khung trời dệt trong ngần làn mây trắng Hàng phượng vĩ nôn nao chờ trong nắng Xòe cánh hồng thầm lặng đón lũ ve Cất tiếng kêu rộn rã giữa trưa hè» Xem thêm


Người xưa ơi

Có những chiều nhìn nắng nhạt bên hiên Anh tự hỏi tình duyên sao tan vỡ Mùa nối mùa anh cô đơn trăn trở Nhớ người xưa ngấn lệ mãi đong đầy Đã bao lần anh thầm hỏi gió mây Em ngày xưa giờ đây quên hay nhớ Mùa hè sang có nghe lòng nức nở Khi ve sầu đua kể chuyện ly tan Biết bao lần trên lối cũ lang thang Tìm dấu tích địa đàng xưa hai đứa Thời gian xóa dấu yêu không còn nữa Chỉ nỗi» Xem thêm


Lạc mất nhau

Từ lúc nào anh lạc mất tình em Cho khóe mắt đêm đêm tràn ngấn lệ Trái tim đau cơ hồ như muốn vỡ Phương trời nào em có nhớ anh không Anh cô đơn trống vắng ở trong lòng Ngồi đối bóng ngọn đèn chong hiu hắt Mưa rơi rơi cõi lòng thêm se thắt Nghe trong lòng dằn vặt nỗi thương đau Từ lúc nào ta lạc mất tình nhau Trái tim anh nát nhàu trong nỗi nhớ Phải không em cuộc tình ta đã vỡ Mất nhau» Xem thêm


Đêm nhớ

Đêm hôm qua có một người không ngủ Nhớ người xa héo rũ một trời thơ Mảnh trăng khuya lạnh lẽo ánh xa mờ Anh cô quạnh bơ vơ ôm lấy bóng Đêm hôm qua biển tương tư dậy sóng Trên khóe mi vương đọng giọt sầu đau Dấu yêu ơi em đang ở phương nào Từng đêm vắng anh nghẹn ngào thương nhớ Một lần yêu và một lần đổ vỡ Tại vì đâu duyên nợ phải cách ngăn Từng đêm dài anh thao thức trở trăn Liêu xiêu» Xem thêm


Hạ ơi

Ai xui cánh phượng rơi thềm Để anh nhặt nhạnh góp thêm nổi buồn Nắng vàng vừa mới nhẹ buông Gió đưa xác phượng khẽ luồn vào thơ. Hạ ơi biết mấy mùa chờ Hạ gieo thương nhớ ngẩn ngơ đêm dài Nhớ từng hạ nhớ không phai Ai đi để lại u hoài cho ai. Ve sầu kể lể dông dài Đẩy đưa cánh phượng chau mày thở than Ngoài kia trời rộng mênh mang Và anh lẽ bóng hạ sang nhớ người.


nhớ hạ

Hạ xưa dìu bước nhau đi Hạ nay hoang vắng bờ mi đẫm buồn Vì sao tay vội vàng buông Để cho mưa gió chui luồn hồn ai Hạ oi bức những đêm dài Người đi để lại mùa phai nắng chiều Đạp xác phượng bóng liêu xiêu Ve sầu đua kể bao nhiêu nỗi niềm Hè nay nghe lạnh buồng tim Nhìn màu hoa máu lòng thêm tủi hờn Em đi bỏ lại cô đơn Để anh nhặt cánh phượng buồn nhớ em


Vần thơ đau đắng

Có nên viết những vần thơ da diết ? Bởi lòng người ai biết được sâu nông Khi bên ngoài phủ một màu chung thuỷ Còn bên trong uỷ mị cõi mờ xa… Chỉ có ta mới hiểu rõ lòng ta Sao vần thơ hóa ra thành tiếng nấc Có hiểu sâu mới rõ ngọc, vàng ,thau Sao thả lòng cho nát nhàu cõi nhớ ? Lặng ngẫm ra nghe trong từng hơi thở Ai phụ ai sao chẳng nỡ xót xa Dù có xinh tươi như ngọc như ngà» Xem thêm


Ly rượu buồn

Rượu rót tràn ly đáy chẳng vơi Hồn đang phủ kín lạnh lòng mời Người đi bỏ ngỏ không mong đợi Mượn chút dòng thơ trải mộng đời. Thấm ướt con tim nghe chới với Thuyền xa bỏ bến ngược dòng trôi Chim bay sải cánh phương trời mới Để bạn tình than khóc chẳng ngơi. Khuyết nửa trăng tròn chẳng sáng ngời Mây đen ảm đạm chạy như bơi Cho lòng cạn chén say càng tới Thấm chút tình xuân dạ rối bời. Đã cách xa rồi lòng ước» Xem thêm


Ly rượu chiều đông

Hãy uống hết đi ly rượu nồng Cho vơi băng giá phủ chiều đông Cho cây nghiêng ngả, đất chếnh choáng Cho hồn thơ lạnh đầy rêu phong. Cho thuyền xa bến sóng xa bờ Cho chim rời tổ, cánh ngẩn ngơ Cho lòng thương nhớ thêm xa vắng Cho ánh sao kia mãi xa trời! Bóng nguyệt lặng nhìn thôi sáng tỏ Lang thang giữa khoảng lặng trơ trơ Ơi dòng sông kia có trăn trở Thuyền xa bến cũ tự bao giờ? Mà lòng thuyền dạt nẻo bơ» Xem thêm


màu nắng mùa đông

Nhạt nhòa màu nắng mùa đông Chiều liêu xiêu gió bến sông sương mờ Còn đâu em, nét ngây thơ Của ngày xưa ấy ta chờ đợi nhau Bờ xa con sóng bạc màu Tiếng tơ vụn vỡ nghe sầu mang mang Lạc bầy tiếng nhạn kêu than Lạc tơ sai nhịp cung đàn bơ vơ Vách thưa gió bấc chực chờ Mành thưa lay động hững hờ chiếu chăn


Chờ đông

Làm sao để trái tim yêu ngừng đập… Đông phủ dầy sương lấp nỗi nhớ nhung Nét thơ xinh đừng nhắc buổi tương phùng Câu hứa thệ tình chung đành chia cắt Bao năm tháng yêu thương sầu góp nhặt Gió Thu về hiu hắt sắc vàng rơi Đợi Xuân sang níu vịn giấc mơ đời Gom nắng Hạ nối đôi bờ xa cách…


Mùa nhớ

Anh vẫn nói..mùa Thu là duyên nợ. Nhưng Đông buồn, là mùa nhớ riêng em Cứ mỗi độ Thu rời rã bên thềm Đông bẽn lẽn, lòng thêm buồn thêm tủi.. Giận chi Đông..giăng giăng làn sương bụi. Ướt mây hồng..đen đủi buổi hoàng hôn. Trăng vén mây len lỏi cuối lối mòn. Xưa hò hẹn..bóng anh đâu còn nữa. .. Nơi Đông xưa..anh chia đôi lời hứa. Anh mang theo với một nửa mặn nồng.. Nửa còn lại em mang vác, ngóng trông. Với nỗi nhớ giữa mùa Đông» Xem thêm


Chiều cuối đông

Chiều cuối Đông ta lặng lẽ về đây. Lấp ló dáng Xuân..đưa tiễn Đông gầy. Đường kỷ niệm cứ như dài thêm vậy. Nghiêng ngả dáng chiều..trơ trọi mấy hàng cây. Kỷ niệm nào đưa ta trở về đây. Ghế công viên, lớp lớp lá phủ dầy. Quán cóc nhỏ..người xưa ơi..nào thấy. Chỉ mình ta..lạc lõng dưới trời mây. . Người xa rồi..vui buồn với ai đây. . Buồn thương..nhung nhớ cứ dâng đầy. Thoảng thốt ngoảnh lại ..người đâu thấy. Chỉ có sương. .ướt lạnh tấm vai gầy.» Xem thêm


BẢN TÌNH CA NỨC NỞ

Bản tình ca anh viết tặng cho em Là nhịp đập con tim anh rướm máu Từ lúc phân ly em về nơi ấy Cuối nẻo trời không thấy một mùa xuân Bản tình ca cùng vũ điệu tưng bừng Để che dấu nhớ nhung dài năm tháng Trăng chơi vơi giữa màn đêm tối sáng Như mảnh đời đã rạn vỡ từ lâu Bản tình ca chẳng khỏa lấp niềm đau Không giấu được nỗi sầu đêm mưa gió Giữa đêm đông ánh đèn soi vàng võ Bờ môi» Xem thêm